Thái Trinh: 'Sau những mối tình trước, tôi lí trí hơn, yêu bản thân trước mới yêu người ta'

Thứ năm - 09/07/2020 16:59

Chào Thái Trinh, bạn thường lấy nỗi buồn lớn nhất nào làm chất liệu cho âm nhạc?

Tôi có nhiều nỗi buồn chứ không chỉ một nỗi buồn. Nỗi buồn từ những mối tình trước đây, gắn bó với tôi rất lâu. Có mối tình gắn bó cùng nhau đến 7 năm, khi đó tôi chưa biết tình yêu là gì nhưng lại ở bên một người quá lâu. Lúc chia tay cảm giác như một nửa con người vậy. Đó là nỗi buồn của sự tiếc nuối, dở dang. Đó cũng là chất liệu để tôi cho ra những tác phẩm của tôi.

Nỗi buồn ở sâu trong con người bạn quá mức, đến nỗi dẫn đến những cảm xúc tiêu cực?

Hiện tại tôi không hề có cảm xúc tiêu cực. Có thể những ngày đầu tiên tôi gặp vấp ngã về tình cảm và sau đó vài tháng, đúng là con người tôi có tiêu cực. Bây giờ tôi nghĩ tôi vận dụng được nỗi buồn của mình cho việc có ích hơn, là làm ra một album cover, đó đã là một sự tích cực của tôi. Hơn thế nữa tôi vẽ một cô gái nằm trong bồn tắm, màu nước trong bồn rất đậm, giống nỗi buồn sâu thẳm trong tim cô ấy. Nhưng cách cô ấy nằm rất khoan thai, không phải bị chết đuối hay ngạt nước, chỉ là cô ấy thư giãn, nằm dài ra và nhắm mắt lại. Đó là tâm thế của tôi ở thời điểm hiện tại. Bây giờ tôi không có nỗi buồn cụ thể nhưng nếu tôi có gặp nỗi buồn nào đó trong tình cảm lần nữa, đó sẽ là cách tôi đối diện nỗi buồn. Tôi không trốn tránh, cũng không phóng đại nó lên để nó bao trùm thế giới quan của tôi, đến mức nhìn đâu cũng chỉ thấy nỗi buồn, không còn nhìn thấy những điều xung quanh.

Thái Trinh

Thái Trinh khoe vòng một ngồn ngộn tại họp báo

Vào nghề 10 năm nhưng bạn lại bị so sánh với những nghệ sĩ khác là con tôm, con tép, điều đó có khiến bạn chạnh lòng không?

Không hề. Điều đó còn khiến tôi thấy vui vì tôi vẫn biết còn điều gì để tôi cố gắng. Nếu tôi làm con tôm, con tép ở chân núi, tôi vẫn biết con đường mình phải đi là lên núi. Nếu tôi đang ở trên đỉnh núi mới cam go, không biết đi đâu nữa. Có thể phải chinh phục đỉnh núi cao hơn nhưng để chinh phục được, phải xuống dốc rồi lại đi lên. Tôi thấy dưới chân núi hay trên đỉnh núi đều có khó khăn riêng. Tôi biết tôi nên đi đâu, biết được con đường phải đi thế nào nên tôi thấy cũng vui. Còn hơn thành công quá sẽ khó bước qua cái bóng thành công của mình.

Sự cạnh tranh bây giờ cao hơn hồi xưa, khó khăn hơn. Bạn có sợ?

Ngày xưa tôi ra những clip cover The Show, không có micro, cũng chẳng có gì, chất lượng clip lại thấp nhưng vẫn được biết đến. Bây giờ các bạn làm nhiều hơn tôi cảm thấy vui. Trước hết tôi vui vì thị hiếu, văn hóa nghe nhạc của khán giả văn minh hơn, tinh vi hơn, khó tính hơn, vô hình chung khiến nghệ sĩ chúng tôi phải cố gắng hơn nhiều chứ không phải cứ chiều theo khán giả, làm mọi thứ đã có rồi. Tôi phải làm mọi thứ một cách tinh tế, trau chuốt hơn dù là những chuyện cơ bản như hát lại ca khúc cũ nhưng vẫn làm sao đó cho có dấu ấn của bản thân, cho người nghe có cảm xúc riêng của họ.

Từ khi nào bạn nhận ra bản thân đã mất 10 năm tìm lại chính mình, hối hận đã bỏ bê sự nghiệp, không đi đúng định hướng ban đầu?

Tôi nhìn nhận được khoảng 2 năm gần đây, khi tôi thấy tôi đã không sống đúng với sự kỳ vọng của Tổ nghiệp. Tổ nghiệp đã cho tôi những điều may mắn, nghề chọn tôi, hy vọng tôi làm được gì đó cho nghề nhưng tôi lại không sống được như kỳ vọng đó. Có thể tôi đã lên báo nói tôi gặp những bệnh lý về tinh thần, những vấp ngã trong gia đình hay trong cuộc sống nên không thể tập trung hoàn toàn cho sự nghiệp. Đến bây giờ tôi thấy tất cả hoàn toàn là những lời ngụy biện. Tôi ngụy biện cho sự yếu đuối của tôi, không dám đối diện bản thân là người có đam mê, có khả năng, có thể làm được nhưng sợ bị vấp ngã, sợ không được công nhận nên không dám làm. Tôi để bản thân tôi trôi theo cảm xúc, có lúc là cảm xúc yêu, có lúc là cảm xúc muốn trốn trong căn phòng, trốn trong vỏ ốc của mình.

Nhiều bạn bè đã đến chúc mừng Thái Trinh ra sản phẩm mới

Bạn có bao nhiêu phần trăm sự mù quáng trong tình yêu mà lơ là sự nghiệp?

Tôi nghĩ cũng nhiều. Con người tôi trước đây khi yêu sẽ không còn quan tâm đến mọi thứ xung quanh nữa, nhìn đâu cũng thấy tình yêu, nhìn đâu cũng thấy gương mặt người đó hiện ra. Khi tôi buồn về người đó, nhìn đâu cũng thấy nỗi buồn người đó mang đến cho tôi, nhìn cuộc đời lúc nào cũng qua lăng kính của người đó. Khi bỏ được lăng kính đó ra tôi mới thực sự sống là chính bản thân mình, tập trung vào sự nghiệp, không quá tập trung vào tình yêu nữa. Tôi đang ở trong tâm thế rất tự do, thực sự gọi là sống.

Sắp tới nếu bạn yêu thì sẽ thế nào?

Tôi nghĩ sắp tới khi yêu tôi sẽ có kinh nghiệm bởi những mối tình trước đây, mối tình nào cũng mang cho tôi bài học, cũng cho tôi một điều gì đó. Tôi nghĩ tôi sẽ trở nên lý trí hơn, thương bản thân mình trước rồi mới thương người ta.

Phải chăng gần đây bạn đã tìm được tình yêu mới nên lạc quan hơn trong tình yêu?

Câu hỏi này khá nhạy cảm, nếu tôi trả lời mọi người chỉ tập trung vào chuyện tình cảm của tôi, không thể truyền tải hết được điều tôi cố gắng truyền tải đến khán giả, điều đó sẽ khiến tôi buồn. Đối với tôi bây giờ tình yêu không phải quan trọng nhất, nếu tôi có tìm hiểu cũng chỉ là sự mở lòng ra chứ chưa muốn xác định người này có nghiêm túc với bản thân mình hay không, hay người này sẽ mang đến cho tôi sự xoa dịu hay tổn thương. Thậm chí tôi không muốn tìm người nào xoa dịu tôi, tôi muốn chính bản thân tôi phải xoa dịu được mình. Tôi không muốn tìm ai để thay thế.

Sau những đổ vỡ, hiện tại bạn có muốn công khai tình cảm như trước không?

Tôi nhận ra vài kinh nghiệm, khi công khai chuyện tình cảm cũng không nên. Đúng là cũng mang lại được lợi ích như mang đến nguồn cảm hứng cho khán giả để họ tin vào tình yêu một lần nữa. Bên cạnh đó lại có mặt trái, tình cảm đó không phải của riêng nữa, là của mọi người, mọi người sẽ cùng yêu theo tôi, khóc theo tôi, thậm chí đau dùm tôi, cực khổ cùng tôi. Có nhiều khi tôi cũng không thấy buồn nhưng mọi người buồn dùm và trách những người trong cuộc rằng tại sao lại hành xử như thế. Tôi biết mọi người cũng yêu thương tôi nhưng tôi nghĩ những gì của cá nhân tôi xin phép giữ riêng.

Vậy hiện tại bạn độc thân?

Tôi không khẳng định cũng không phủ nhận. Tôi cũng không nói đến.

Cảm ơn Thái Trinh về buổi trò chuyện này!

Theo Lam Khánh/Công lý & Xã hội

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây