Phải lòng một tiếng Guitar

Thứ sáu - 23/07/2021 18:15
 

1. Năm thứ nhất đại học, đứa bạn cùng phòng có người yêu, nàng thấy mình trở nên thừa thãi nên thường xuyên trốn mình trên thư viện mỗi khi có người yêu của bạn đến chơi. Lâu dần thành quen, nàng thích lên thư viện vì như thế sẽ không bị ảnh hưởng bởi những trò tiêu khiển vô bổ của những người cùng xóm trọ, hoặc sẽ không còn thấy nhớ nhà đến nỗi chỉ muốn giết thời gian trong những giấc ngủ triền miên. Tối đến, phố thị có biết bao cám dỗ ở ngoài kia nhưng nàng vẫn lặng lẽ ngồi ở một góc trong thư viện và thả hồn theo cảm xúc của các nhân vật trong những câu chuyện dài tập. Đôi khi nàng khóc vì cảm động đến mức đôi mắt sưng húp khiến nhỏ bạn không hiểu chuyện gì cứ động viên mãi. Nhiều đêm, các nhân vật tưởng như xa lạ ấy lại lần mò về trong giấc mơ, để rồi không biết tự bao giờ, hình tượng về một người yêu lý tưởng dần được phác họa làm cho trái tim ngây thơ của nàng ngày càng khép chặt trước những gã si tình.

2. Năm thứ hai đại học, để không làm phiền nhỏ bạn với người yêu, nàng quyết định chuyển đến một xóm trọ khác ở riêng. Nhưng cũng như xóm trọ trước, ở đây ai cũng có cặp, có đôi, hầu hết còn góp gạo thổi cơm chung như vợ chồng dù tuổi đời còn rất trẻ. Đêm đến, người ta tay trong tay tình tự, riêng nàng vẫn đều đặn lên thư viện một mình dù trong hộp tin nhắn điện thoại ngày nào cũng có ai đó rủ đi chơi. Nhiều người nói trái tim nàng bằng đá, không ai biết rằng nàng đang chờ đợi một người giống ở trong mơ.

3. Hôm qua, nhỏ bạn thân chia tay người yêu, gọi điện cho nàng có vẻ đau khổ lắm, nói từ nay không bao giờ yêu. Nàng buồn lắm, phần vì thương nhỏ bạn bị phản bội, phần vì thấy tình yêu ngoài đời sao mà mong manh dễ vỡ, chẳng giống với những chuyện tình sâu nặng mà nàng từng đọc say sưa. Lòng càng hoài nghi, nàng chặn số của ai kia với những lời tỏ tình ngọt lịm, rồi lại chọn một cung đường hiu quạnh mà không biết rằng, thanh xuân cứ thế đánh rơi.

4. Năm thứ ba rồi năm thứ tư, nàng vẫn còn rất trẻ. Nụ cười vẫn tỏa nắng ngất ngây, chưa từng một lần phải khóc vì yêu. Mẹ nàng thấy con gái hồn nhiên, mỗi lần về chỉ thích xem phim, bèn lấy làm lo lắng lắm. Nàng thẹn thùng cầm tay mẹ nói khẽ: “Ngày ra trường con giới thiệu người yêu”. Mà cũng từ lúc đó, nàng chợt nhận ra đã lâu không có ai nhắn tin. Người từng hứa “sẽ chờ nàng đến chết” nghe đồn cũng đã sánh đôi cùng ai đó. Nhưng thôi, họ cũng đâu phải là mẫu người mà nàng mong ngóng nên đành nhủ lòng: “Thư viện là tình yêu”.

Rồi vào một đêm mưa, nàng nằm ở phòng mới thấy hết nỗi trống trải, cô đơn. Nàng nghĩ về ngày mai với một tâm hồn khờ dại. Chợt trong cơn mưa lưa thưa, nàng nghe thấy có tiếng guitar từ xóm bên vọng lại. Những âm thanh sao mà xao xuyến lạ, chắc hẳn từ một người lãng tử, họ yêu đàn cũng như nàng yêu sách đã bao năm. Ngày hôm sau, gió dịu dàng rủ nàng lên thư viện nhưng khi đi ngang qua ngõ nhà bên, bước chân nàng bỗng nhiên khựng lại. Nàng cũng không hiểu vì sao lòng cứ thấy bâng khuâng, chờ đợi được nghe tiếng guitar từ người lạ ấy. Và như đến hẹn lại lên, đêm nay tiếng đàn ấy lại vang lên đánh thức trái tim đang ngủ quên của nàng. Cũng từ bữa đó, nàng không còn muốn lên thư viện nữa bởi tình yêu với tiếng đàn guitar đã làm tâm hồn nàng thư thái, không còn suy nghĩ mông lung về cuộc sống những khi phải đối diện với nỗi cô đơn, buồn tủi. Nhiều lần, nàng muốn qua chơi xem người đánh đàn kia là ai nhưng sự kiêu hãnh đã ngăn bước chân nàng dừng lại. Lòng tự nhủ “Vạn sự tùy duyên” vì chẳng còn bao lâu nữa, xóm trọ này chỉ còn là quá khứ, thời sinh viên cũng theo gió cuốn trôi…

5. Rồi nàng ra trường và đi làm ở một công ty gần nhà. Mẹ nàng giục phải sớm lấy chồng cho bằng bạn, bằng bè. 27 tuổi, nàng gật đầu cưới một người quen biết chưa lâu. Thế nhưng, cuộc sống hôn nhân chẳng phải là thơ, đôi khi lục đục vì những điều vụn vặt. Từ lúc chồng nàng mất việc vì đại dịch COVID-19, không khí gia đình càng trở nên ngột ngạt. Nàng phải cắt giảm mọi chi tiêu không thiết yếu nhưng khi con ốm đau vẫn không có tiền đưa đi bệnh viện. Bữa cơm gia đình vì thế cũng nhạt nhẽo đi dần. Những lúc như thế, nàng lại nhớ đến thời sinh viên, nhớ tiếng đàn của ai đó…

6. Hôm nay đi làm về sớm, nàng ghé chợ mua chút thức ăn với số tiền ít ỏi. Đang phân vân chưa biết mua gì thì có tiếng guitar trầm bổng ở phía sau lưng làm nàng bất giác ngoảnh đầu nhìn lại. Đó là một người đàn ông mù lòa đang được một đứa bé dẫn đi ăn xin bằng tiếng đàn guitar khắc khoải. Người buồn cảnh lại vô tình hùa theo, nàng như người tỉnh mộng vội vã ra về để không còn phải nghe tiếng đàn sầu muộn mà một thời cứ mãi vấn vương. Cũng kể từ lúc ấy, nàng thấy yêu gia đình nhỏ của mình hơn, yêu cả những khó khăn thực tại mà có lúc nàng đã muốn trốn chạy, buông bỏ.

Mai Vui

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây