Mãi không có con, đến khi gặp bác sĩ người chồng mới ân hận vì chuyện không ngờ trong quá khứ

Thứ sáu - 05/06/2020 21:59

Tôi năm nay 34 tuổi, là kỹ sư xây dựng. Tôi lấy vợ được gần hai năm. Chúng tôi quen nhau qua mai mối của bạn bè. Vợ tôi kém tôi 2 tuổi. Cô ấy là giáo viên mần non.

Thú thực, ở tầm tuổi ngoài 30, cả tôi lẫn vợ tôi đều bước qua cái thời yêu nhau nồng cháy, sống chết vì nhau của tuổi trẻ mà chủ yếu là tìm người hợp với mình để cùng xây dựng tổ ấm nhỏ.

Vì thế, chúng tôi tìm hiểu nhau cũng chỉ vỏn vẹn 3 tháng là cưới. Tôi mến vợ tôi vì cô ấy chu đáo, sống biết trên biết dưới và quan trọng là cô ấy thông cảm cho công việc nay đây mai đó của tôi.

Sau khi kết hôn, chúng tôi dự tính sinh con luôn vì cả hai cũng đã lớn tuổi. Vậy mà, gần một năm "thả" không dùng biện pháp tránh thai nào nhưng vợ tôi mãi chưa có tin vui. Chúng tôi sốt ruột và gia đình hai bên cũng vậy.

Đau khổ vì bị vô sinh. Ảnh minh họa

Tôi có phần nghi ngờ vợ không biết đẻ nên thỉnh thoảng trong lúc quá chén có nặng lời mắng nhiếc. Vợ tôi cũng khó chịu về điều đó nên nhiều lần đề nghị hai vợ chồng đi khám sức khỏe để tìm ra nguyên nhân xem rốt cuộc tại sao bị chậm con. Nhưng tôi phần vì bận công tác dài ngày, phần vì e ngại, sợ đến bệnh viện, sợ gặp bác sĩ nên cứ chần chừ không đi.

Rồi hàng xóm cũng có người này người kia hỏi thăm càng làm vợ tôi thêm nóng lòng. Vậy là cô ấy quyết định đi khám sức khỏe trước một mình.

Một tập kết quả xét nghiệm các loại từ khám sức khỏe tổng quát đến khám chuyên sâu sức khỏe sinh sản được vợ tôi mang từ viện về sau một ngày lặn lội đi khám. Tôi dù không hiểu các kiến thức chuyên môn y khoa nhưng xem kết luận của bác sĩ thì thấy, vợ tôi sức khỏe bình thường, không mắc bệnh gì liên quan đến đường sinh sản nên hoàn toàn có thể mang thai tự nhiên.

Điều đó đồng nghĩa với việc, khả năng nguyên nhân xuất phát từ phía tôi nhiều hơn. Tôi thực sự nổi cáu với suy nghĩ đó. Nếu đúng là như vậy, tôi chẳng khác nào một kẻ bỏ đi, không hơn không kém.

Tôi nói với vợ tôi bận chưa đi khám được nhưng một tuần sau đó, tôi đã giấu vợ để đi kiểm tra sức khỏe. Tôi hồi hộp đến mức suýt quên tên mình, khi bác sĩ phải gọi tên đến lần thứ 3 tôi mới vội trả lời.

Tháo chiếc kính đang đeo trên mắt xuống, ông bác sĩ già có phần đăm chiêu khi xem xong đống giấy tờ xét nghiệm của tôi. Ông ngước lên nhìn tôi rồi thẳng thắn nói: "Tôi hỏi anh câu này nhưng anh phải trả lời thật. Trước đây anh đã từng bị bệnh lậu đúng không?".

Câu hỏi của bác sĩ đã khiến tôi sửng sốt. Nỗi ám ảnh từ thời sinh viên lại thường trực, choán lấy tâm can tôi. Quả thực, hơn 10 năm về trước, tôi đã từng bị căn bệnh ấy chỉ vì kiến thức nông cạn, quan hệ tình dục không an toàn với nhiều phụ nữ khác nhau, thậm chí có cả gái mại dâm.

Rồi không lâu sau đó, tôi phát hiện vùng kín có vấn đề, đau buốt, khó chịu, có dịch mủ. Đến đi vệ sinh cũng là một cực hình. Tôi lùng sục khắp trên mạng Internet để xem các dấu hiệu mà tôi đang gặp khi ấy là biểu hiện của bệnh gì và tôi đã chết sững khi tất cả chúng đều chỉ dẫn đến căn bệnh mang tên: bệnh lậu.

Chuỗi ngày dài chìm trong sự xấu hổ không dám gặp ai, tôi tự nhốt mình trong phòng trọ chịu đau đớn, tự chữa theo các cách trên mạng mà không dám đi khám…

"Ống dẫn tinh của anh bị tắc do di chứng điều trị bệnh lậu không đúng cách, phải điều trị lâu dài may ra mới có con", lời ông bác sĩ kéo tôi về với thực tại và cũng như đẩy tôi lao xuống địa ngục của sự sợ hãi.

Sau hôm đó, tôi uống rượu nhiều hơn và cũng viện lý do đi công trình xa để tránh phải chạm mặt vợ ở nhà. Khoảng cách giữa hai vợ chồng ngày càng xa. Vợ tôi nhận ra điều đó, cố gặng hỏi nhưng tôi luôn lảng tránh vấn đề.

Sai lầm trong quá khứ khiến tôi phải trả giá ở thực tại. Quả thực, giờ tôi không biết phải đối diện với vợ tôi như thế nào. Làm sao để nói cho cô ấy biết sự thật nghiệt ngã này. Xin mọi người hãy giúp tôi.

Văn Quế (Hà Nội)

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây