Hèn kém trong mắt chồng

Thứ sáu - 03/07/2020 19:59

Tôi là một người phụ nữ truyền thống, toàn tâm, toàn ý vun vén cho gia đình mà ít để ý đến bản thân.

Tôi có thể mặc những chiếc váy giá cả bình dân một tí cũng được, trong tủ giày của tôi chỉ có duy nhất một đôi cũng được, nhưng các con nhất định phải được học trường tốt, mặc quần áo đẹp, ăn đồ ăn ngon và ngôi nhà của chúng tôi phải luôn ấm áp.

Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ khoác lên mình những bộ đồ thời thượng. Bởi lẽ, so với khoản chi tiêu cho các con thì những bộ đồ ấy quá đắt và bản thân tôi cũng thấy nó chẳng có gì đẹp. Vì thế quanh năm tôi trung thành với áo trắng, chân váy đen, quần âu đúng kiểu công sở hay những chiếc váy hết sức giản đơn.

Thực tế nữa là sau giờ tan sở tôi đâu có được xúng xính váy áo, giày cao gót lang thang trên những con phố làm tách café hay chụp những bức ảnh "cúng" facebook.

Cứ hơn 5h chiều là tôi nhanh chóng phi xe về trường đón hai đứa con, đứa nhỏ ngồi trước, đứa lớn ngồi sau, hai cặp sách treo hai bên hông xe.

Cứ vậy ba mẹ con tôi còn lượn qua khu chợ cóc mua thức ăn về sắp bữa tối. Nhiều khi hàng xóm cứ trêu, chiều tan sở nhìn tôi như... con mẹ đi buôn vì đồ đạc lỉnh kỉnh treo kín xe.

Đó cũng là lý do tôi chọn cho mình những bộ quần áo đơn giản, đôi giày gót vuông để tiện di chuyển.

Lâu nay bất kể họ hàng hay bạn bè ai cũng xuýt xoa khen chồng tôi may mắn vì có được người vợ đảm đang, luôn thu vén cho gia đình vẹn toàn.

Bỗng một ngày tôi trở nên hèn kém trong mắt chồng (ảnh minh họa)

Thế nhưng, thế giới quan của tôi đã thay đổi sau bữa tiệc kỷ niệm thành lập 10 năm công ty anh.

Hôm ấy, anh mải tiếp đối tác tới chúc mừng nên nhắn tôi chủ động bắt taxi đến nhà hàng. Lâu nay, tôi chẳng còn hứng thú với những bữa tiệc xã giao như thế nhưng vì công việc của chồng nên đành có mặt cho xong.

Đến bữa tiệc tôi trang điểm nhẹ nhàng và chọn cho mình một chiếc váy hoa nhí không quá cầu kỳ nhưng tinh tế. Tôi cũng chỉ ở lại sau khai tiệc một lúc rồi xin phép về trước vì nhà còn 2 con nhỏ, để chúng ở nhà buổi tối tôi không yên tâm.

Nào ngờ, khuya muộn hôm ấy anh về nhà trong hơi men và lớn tiếng quát tôi. Anh cho rằng vì tôi mà anh trở nên mất mặt. Anh trách móc tại sao tôi không chưng diện như những nữ nhân viên công ty anh, vợ lãnh đạo mà lúc nào cũng ăn mặc tuềnh toàng, tóc tai lúc nào cũng một kiểu thẳng đơ chả nhuộm nhiếc gì cho thời thượng... Anh bảo tôi trông có khác gì một người nhà quê, đến tiệc thì không biết ngoại giao, đến rượu vang cũng không dám uống.

Những lời lẽ của anh như dao đâm vào tâm trí tôi. Tôi sốc.

Chẳng phải tôi chọn cho mình phong cách giản dị là vì thương anh đi làm vất vả, không muốn tiêu tiền hoang phí mà dành nó cho những việc chính đáng hơn sao?

Chẳng phải tôi tiết kiệm vì lo cho con cái, vun vén cho gia đình này hay sao?

Tại sao tôi không dùng tiền của anh để đi spa, chăm sóc da, hút mỡ, nâng ngực?

Vợ chồng gần chục năm đầu ấp tay gối nhưng tôi thật buồn vì anh không hiểu sự hy sinh thầm lặng của tồi mà lại nghe mấy lời đả kích bên ngoài rồi về trách móc.

Tôi chợt nhận ra rằng, phụ nữ chỉ nên hi sinh vừa đủ, đừng lúc nào cũng lo vun vén cho gia đình mà bỏ quên bản thân để rồi đến lúc khiến mình trở nên hèn kém trong mắt bạn đời.

Phương Vy

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây