Em ổn mà tại sao vẫn bị đàn ông bỏ?

Thứ năm - 14/01/2021 10:59

Hai ông chồng và hai người bạn trai chính thức. Nói tích cực thì em đã từng sở hữu đến 4 người đàn ông trong 24 năm kể từ ngày biết thế nào là yêu một người đàn ông. Nhưng thật tệ khi người đàn ông thứ 4 cũng vừa nói lời chia tay em…

Bạn trai đầu thì nói là do khi đó em còn quá trẻ mà bốc đồng không biết giữ. Em hồi đó mới 18, 19 tuổi nên tính cách còn đỏng đảnh. Động tí là dỗi hờn. Chạm tí là giãy nảy lên khóc lóc.

Bạn trai đầu chiều em nhưng chỉ được 2 năm là không chịu nổi mà tự động biến mất. Em đi tìm và cuối cùng bị ném vào mặt câu đau đớn: “Tôi chịu hết nổi em. May mà chưa cưới chứ cưới em về chắc tôi phải gọi em là “Mẹ” mất”. Xong! Coi như đó là bài học rút kinh nghiệm cho mối tình thứ 2.

Bạn trai thứ 2 và trở thành chồng đầu tiên của em cũng chỉ được chưa đầy 1 năm sau hôn nhân là đã buông bỏ. Cũng lại là lỗi tại em. Là anh ấy nói vậy. Lỗi tại em khi yêu thì dịu dàng, nhẹ nhàng nhưng khi cưới về là trở mặt. Suốt ngày cằn nhằn anh ấy đủ thứ chuyện.

Em sai. Em kỳ vọng quá nhiều vào chồng nên lúc nào cũng muốn chồng tốt lên. Em sai. Em muốn vợ chồng 100% trọn vẹn với nhau nên ghen cả với chị lao công ở công ty chồng chỉ vì anh ấy tặng chị lao công lọ nước hoa. Lý do là vì anh ấy thấy chị lao công làm tốt nên tặng chị ấy thay lời cảm ơn. Nhưng em thì không thích điều đó.

Em sai. Em bắt anh ấy đi tập thể dục mỗi ngày và cằn nhằn nếu anh ấy nghỉ tập. Em muốn anh ấy có sức khỏe. Nói chung chỉ mới 1 năm sống cùng em, anh ấy đã bảo không chịu nổi và toàn viện cớ công ty bận mà về trễ.

Thực ra để tránh gặp em, nghe em cằn nhằn. Và cuối cùng, anh ấy chọn ký đơn ly dị mà không buồn đọc. Em chỉ dọa thôi ai dè anh ấy ký thật. Em mất chồng một cách tức tưởi.

Em mất 6 năm làm người độc thân. Nhìn chồng cũ có gia đình mới hạnh phúc mà mình cứ chạnh lòng. May mà chưa con cái nên không quá nặng lòng. Trong thời gian đó, một đồng nghiệp kém tuổi ở công ty tấn công em tới tấp. Em đang cô đơn nên cũng nửa nạc nửa mỡ. Là nửa người yêu- nửa tự do.

Cậu đồng nghiệp ban đầu rất chăm chỉ đến nhà em. Có thể vì cậu ấy chưa có nhiều trải nghiệm với phụ nữ. Nhưng vì em cứ dùng dằng nên đến một lúc, cậu ta cũng có bạn gái và lẳng lặng rời khỏi em. Khi cậu ấy rời khỏi em, đó cũng là lúc em phát hiện ra mình đã yêu cậu ta thật sự rồi. Nhưng đúng là giữa một bà chị hơn mình đến 4 tuổi, đã qua 1 đời chồng với 1 cô bạn gái kém tuổi thì cậu ta chọn ai thì hẳn mọi người đều rõ.

Em đã ra sức níu kéo, thậm chí lụy đến mức chấp nhận làm nơi cho cậu ta thỏa mãn “chuyện ấy”. Em lụy đến mức ngày cậu ấy cưới, em còn cùng cậu ấy đi nhà nghỉ làm tiệc chia tay. Và sau lần đó, cậu ấy tránh mặt em luôn.

Em không lạnh lùng và lý trí được như nhiều chị em sống một mình với con là vui rồi. (Ảnh minh họa)

Em tự nhận mình ổn nhưng em biết bản thân đầy rẫy những bất ổn. Em tự nhận mình ổn vì ngoại hình bắt mắt, thu nhập tốt, có đủ hiểu biết và sống biết điều. Nhất là sau mỗi lần thất bại với đàn ông, em đều sửa chữa bản thân mình triệt để.

Như sau bạn trai đầu tiên, em đã không còn đỏng đảnh nữa. Như sau đổ vỡ hôn nhân đầu tiên, em đã học cách hài lòng với những gì mình đang có, không đòi hỏi hay đặt quá nhiều kỳ vọng vào người đàn ông của mình nữa.

Như sau cậu em đồng nghiệp, em cũng đã rút ra kinh nghiệm rằng mọi mối quan hệ không thể nửa nạc nửa mỡ như thế và đừng lụy đàn ông quá.

Em tự cho rằng mình đủ trải nghiệm để có thể đi đến cuối đời với một người đàn ông. Vậy mà lại một lần nữa, bước vào cuộc hôn nhân thứ 2 với người đàn ông thứ 4 trong đời, em vẫn lại để mất đi người đàn ông đó.

Cũng như 3 người đàn ông trước, em chưa bao giờ hận họ cả. Họ đều quá ổn chỉ là em bất ổn. Như người bạn trai đầu, anh ta ổn vô cùng chỉ là em làm mình làm mẩy thôi.

Hay như cuộc hôn nhân đầu tiên, mọi thứ có thể không đến nỗi tan hoang nếu như em đừng đòi hỏi chồng quá mức. Già néo thì đứt dây. Đến mức anh ta ký đơn mà chẳng cần đọc, chấp nhận để lại hết mọi thứ cho em mà ra đi tay trắng. Đủ biết rằng em đáng sợ với anh ta thế nào.

Hay cậu em đồng nghiệp cũng vậy. Nếu em nghiêm túc, chắc gì cậu ấy đã có cơ hội quen bạn gái khác. Em vẫn nhớ như in hình ảnh cậu ấy cầm cả sổ hộ khẩu đến nhà em đòi đưa em đi đăng ký kết hôn cơ mà. Nhưng em khi đó thực sự chỉ coi cậu ấy như nơi vui chơi giải trí lúc mình cô đơn.

Em coi cậu ta như món đồ chơi của mình. Đã bao lần cậu ta bảo em dỡ ảnh cưới trên tường bỏ đi nhưng em đã không chịu còn đuổi cổ cậu ấy về.

Rồi bao nhiêu tiền lương ở cơ quan, cậu đều bảo kế toán chuyển thẳng cho em vì cậu ấy coi em như vợ sắp cưới của cậu ấy. (Sau đám cưới cậu ấy, em đã chuyển trả toàn bộ số lương gần 400 triệu đồng của cậu ấy thay quà cưới rồi).

Với người chồng thứ 2, chúng em đã quen nhau vô cùng nghiêm túc. Anh ấy cũng giống em- đã trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ và đang nuôi con. Em thương con anh ấy như con ruột của mình. Nhưng rồi một lần nữa, cuộc hôn nhân của em chỉ tồn tại được 5 năm.

Anh ấy dắt con riêng ra đi. Em ở lại cùng đứa con chung. Tất cả chỉ vì khi em có em bé, em đã thay đổi hoàn toàn. Em suốt ngày ở bên con mà bỏ bê anh ấy.

Tệ hơn, em đã cáu gắt với con riêng chỉ vì lo lắng thái quá về đứa con của mình. Anh ấy đã nhắc nhở em đôi lần về việc này. Rằng anh ấy biết, con mình đẻ ra lúc nào cũng sẽ xót hơn con người khác đẻ ra. Anh chỉ mong rằng em công bằng một chút thôi, rằng con nào cũng là con anh, đừng gắt gỏng nếu như anh dành thời gian cho đứa này nhiều hơn đứa khác.

Anh đều yêu chúng như nhau. Rằng chúng mình là vợ chồng chứ đâu phải chỉ có con không thôi đâu, đừng vì con mà bỏ bê anh. Nhưng em đã luôn nghĩ mình là nạn nhân.

Em đã không chịu lắng nghe thậm chí còn coi những lời anh ấy nói như thứ “vô tâm” với những vấn đề em đang phải chịu. Trong mọi cuộc cãi vã, em luôn muốn chiến thắng nhiều hơn là nhìn ra vấn đề để giải quyết.

Và cuối cùng, anh ấy đã dắt con riêng ra đi khi chính miệng thằng bé nói: “Mẹ L. từ lúc sinh em ra khác nhiều quá”. Thằng bé còn vô cùng yêu em dù em đã tát nó đôi lần chỉ vì vừa ăn xong chưa lau miệng đã hôn em, chỉ vì thương em quá mà ôm em chặt khiến em khóc, chỉ vì có đôi lần đùa quá trớn làm em ngã lăn xuống đất… Dù em níu kéo thế nào, anh ấy cũng nhất quyết ra đi.

Làm sao để giữ một trái tim người đàn ông ở lại bên mình đến cuối cuộc đời? Em không phải và không thể sống mà không có đàn ông. Em không lạnh lùng và lý trí được như nhiều chị em sống một mình với con là vui rồi.

Em vẫn khát khao có một gia đình, một người đàn ông để cùng mình đi đến cuối đời. Em sợ hãi khi nghĩ đến cảnh mai này con cái đi lấy chồng lấy vợ hết, chỉ còn mình mình cô quạnh.

Em vẫn chẳng thể thấy vui khi chỉ mấy người phụ nữ ngồi với nhau vì hầu hết mọi câu chuyện đều trở về với chồng con cả. Em vẫn muốn học làm người phụ nữ được yêu và đang yêu một người đàn ông.

Và em cũng không cần một người đàn ông gá gẩm qua ngày. Em vẫn cần một người đàn ông để có thể cùng em nắm tay đi nốt những năm tháng phía trước.

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây